14:26 EDT Thứ tư, 25/04/2018 Trang nhất » Tin Tức » Chính quyền » Tổ chuyên môn » Văn

Nhà trường

Thăm dò ý kiến

Tin tức của website như thế nào?

Phong phú - Bổ ích

Bình thường - Chậm cập nhật

Đơn sơ - Nghèo nàn

Không có ý kiến

Thống kê

Đang truy cập : 26


Hôm nay : 2527

Tháng hiện tại : 44399

Tổng lượt truy cập : 2928693

NGOẠI KHÓA " MỪNG ĐẢNG - MỪNG XUÂN"












                                      Đất nước hôm nay thống nhất vẹn toàn,
                                      Dân muôn nẻo sống cuộc đời hạnh phúc.
                                      Đảng đã cho ta một cuộc đời rất thực,
                                      Là cơm no áo ấm khắp mọi nhà .
                                      Vang khúc khải hoàn ta hát tiếp bài ca,

                                      Ơn Đảng Bác suốt đời ta mãi nhớ .




Vâng , cuộc sống hôm nay muôn dân khắp nẻo đường đang từng ngày , từng ngày được hưởng “Nền thái bình muôn thuở” . Cuộc sống ấy thực sự đã được thay da , đổi thịt. Sức sống của đất nước , của dân tộc đang bước vào thời kì sung sức , viên mãn , tràn trề sức xuân! Thành quả này , công ơn này trước thuộc về Đảng ta , thuộc về Bác Hồ kính yêu , thuộc về các bậc tiền bối , lớp lớp cha anh đi trước đã không hề nuối tiếc máu xương của mình . Họ sẵn sàng “Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”.
Hơn 80 năm qua , kể từ ngày Đảng quang vinh ra đời và gần 70 năm  đất nước được hồi sinh ,Đảng ta ,đất nước ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã kết thành một biểu tượng đẹp nhất , rực rỡ nhất của thời đại – Thời đại Hồ Chí Minh lịch sử .
Trong niềm vui hôm nay , giữa lúc cả dân tộc đang náo nức đón xuân  và sức xuân đã tràn ngập trên khắp mọi miền đất nước , chúng ta bồi hồi nhớ lại chặng đường đã qua của lịch sử dân tộc , của Đảng , của Bác Hồ kính yêu .Chặng đường đã qua  ấy đã được phản ánh trong các tác phẩm văn  chương , trong các áng thơ bất hủ . Cảm ơn các nhà văn , các thi nhân đã để lại cho con cháu muôn đời sau một tài sản quý giá vô cùng !


    Ngậm ngùi nhớ lại hơn 80 năm  về trước , khi chưa có Đảng , cuộc sống của nhân dân dưới hai tròng áp bức bóc lột của thực dân và phong
kiến thật lầm than , khổ cực .

HOẠT CẢNH 1 : Cảnh nhân dân đói rách , bị bắt bớ , đánh đập , bị xiềng xích …

Sự lầm than , cơ cực của kiếp sống nô lệ , của cảnh tượng “ Vua là tượng gỗ , dân là thân trâu”:
                             Thuở nô lệ dân ta mất nước
                             Cảnh cơ hàn trời đất tối tăm
        
                     Một đời đau suốt trăm năm
                            Chim treo trên lửa , cá nằm dưới dao



Còn gì đau xót và bất hạnh hơn ? Trăm năm cho một kiếp người là suốt một trăm năm đau xót , trăm năm sống  kiếp “Chim treo trên lửa , cá nằm dười dao”.
Cũng trong bài thơ “Ba mươi năm đời ta có Đảng” , hồi tưởng kiếp sống ấy , nhà thơ Tố Hữu đã xót xa lên tiếng :
                             Ôi nhớ  những năm nào thuở trước
 
                            Xóm làng ta xơ xác, héo hon.
                             Nửa đêm thuế thức , trống dồn
                             Sân đình máu chảy , đường thôn lính đầy.





Những cảnh tượng xơ xác héo hon , sân đình máu chảy là thảm cảnh dân ta phải chịu , là tội ác chồng chất của bọn thực dân phong kiến . Chính tội ác ấy đã đẩy cuộc sống của mọi tầng lớp nhân dân đi vào thảm cảnh , vào bi kịch :
                             Con đói lả ôm lưng mẹ khóc
 
                            Mẹ địu con đấu thóc cầm hơi
                             Kiếp người cơm vãi cơm rơi
                             Biết đâu nẻo đất phương trời mà đi ?



Đói ăn , những đứa trẻ , những sinh linh vô tội kia kêu khóc thảm thiết đến xót xa não lòng . Tiếng khóc nấc lên nghẹn ngào rồi lịm dần , lịm dần và im bặt ! Không chỉ là đứa trẻ mà là tất cả . Họ đã phải biến mình thành những kẻ tha phương cầu thực , kiếp sống vật vờ , trôi nổi , vô định . Chủ nghĩa thực dân phong kiến đã đẩy cuộc sống của nhân dân vào bế tắc , cùng quẫn . Cuộc sống lúc này thực sự là một địa ngục bởi chế độ hà khắc , bởi sưu cao , thuế nặng .
                             Các hạng thuế kể sao cho xiết
 
                            … Thuế xí kia mới thật lạ lùng



Muôn vàn thứ thuế , đó là chính sách bóc lột tàn bạo của chế độ thực dân phong kiến . Chúng không từ bỏ bất cứ điều gì , bọn chúng là những kẻ đã mất hết nhân tính .
                             Bòn khố rách sắm dù sơn kiệu
                             Hút máu dân làm rượu làm trà



Thật đau xót và đắng cay , thật tàn bạo và rùng rợn . Cõi đời , cõi người mà như cõi vật . Thực sự đây là đêm trường nô lệ xót xa nhất , bi thương nhất !
                                               


Thế rồi , trong đêm trường nô lệ ấy , Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xuất hiện .

 
NGÂM THƠ : Người đi tìm hình của nước


        

Người là vị cứu tinh của dân tộc, ôm ấp trong tim những hoài bảo , ước vọng lớn lao.Người quyết tâm ra đi tìm đường cứu nước , cứu dân .
                             Từ đó Người đi những bước đầu
                             Lênh đênh bốn biển một con tàu
                             Cuộc đời sóng gió trong than bụi
 
                            Tay đốt lò , lau chảo , thái rau
Người làm tất cả , chấp nhận tất cả dẫu đốt lò , lau chảo hay thái rau , Người quyết tâm  đi tìm con đường giải phóng dân tộc , giải phóng nước nhà . Vì thế , Người đã tìm kiếm nhiều nơi , đi qua bao nẻo .
                             Bao nẻo Người đi bước trước sau
       
                      Một câu hỏi lớn hướng về đâu
    
                         Năm châu thăm thẳm , trời im tiếng
                             Sách thánh hiền lâu đã nhạt màu
Giữa không gian rộng lớn , trái tim Người vẫn luôn ôm ấp những nỗi niềmcháy bỏng . Tưởng chừng như bế tắc vô vọng . Giữa năm châu thăm thẳm , giữa cõi trời đất , vũ trụ bao la … Thế nhưng tấm lòng bền bỉ , kiên trì của  Người đã chiến thắng , niềm tin và lòng lạc quan của Người đã chiến thắng .
                             Bỗng sấm nổ , rạng đông chớp giật

                             Hoan hô Cách mạng tháng mười Nga
                             Tủ sắt  ngai vàng quăng xuống đất
                             Công nông ta làm chủ đời ta
Cách mạng tháng mười Nga là ánh sáng kì diệu đối với Nguyễn Ái Quốc . Chính từ ánh sáng ấy , con đường cách mạng Việt Nam được hình thành . Người khẳng định :
                             Mác Lê-nin đến từng trang vở
                             Chân lý đây rồi lẽ tử sinh

Và thế là Người hối hả :
                             Về phương Đông , ta về phương Đông
                             Cùng phương Tây giương ngọn cờ hồng
                             Đi ta đi anh em đồng chí
 
                            Chặt xiềng gông , chặt hết xiềng gông
Con đường cách mạng đã thôi thức , giục giã Người . Chính từ ánh sáng của chủ nghĩa Mác Lê-nin , Người đã xác định : “ Muốn sống là phải làm cách mệnh” và “Cách mệnh là việc chung của cả dân chúng chứ không phải việc của một hai người .” Chính từ tư tưởng đó , từ quan điểm đó , ngày 3-2-1930 Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập .

                      BÀI HÁT :   Ca ngợi Đảng cộng sạn Việt Nam 
 


          Và thế là sau khi Đảng được thành lập , phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh bùng nổ . Tất cả nhân dân nô nức , sục sôi khí thế đấu tranh
                                      Kìa Bến Thủy đứng đầu dậy trước
                                      Nọ Thanh Chương tiếp bước vùng lên
                                      Nam Đàn , Nghi Lộc , Hưng Nguyên
                                      Anh Sơn , Hà Tĩnh một phen dậy rồi
 
         Thực ra , khí thế đấu tranh ấy không chỉ có ở Nghệ Tĩnh mà ở  khắp  mọi miền Tổ quốc , tất cả đã ấp ủ , nhen nhóm . Đâu đâu cũng sẵn sàng chờ thời cơ đến để chặt đứt xiềng xích nô lệ . Ánh sáng của chủ nghĩa Mác Lê-nin ,của tổ chức chính trị tiêu biểu nhất của giai cấp công nhân , nhiều trái tim đã “bừng nắng hạ” khi có ánh sáng chân lý soi rọi :
                                      Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
  
                                    Mặt trời chân lý chói qua tim
                                      Hồn tôi là một vườn hoa lá
                                       Rất đậm hương và rộn tiếng chim
          Mặc dù Đảng Cộng sản đã được thành lập thế nhưng giữa bối cảnh đất nước rối ren , loạn lạc , cuộc sống muôn dân vẫn chưa thoát được khỏi gông cùm rên xiết , những cảnh đời bất công ngang trái , lầm than khổ cực vẫn hiện hữu :

                                      Tôi không muốn mời anh đi xa lạ
                                      Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn
                                      Kể làm sao cho hết cảnh lầm than
                                      Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả
      Chế độ thực dân phong kiến vẫn tiếp tục gieo rắc những thảm cảnh đau lòng :

                                      Đời ta đã chứa bao nhiêu cay đắng
                                      Bao nhiêu xương  bao nhiêu máu  oan hồn
                                      Chưa vừa ư những xác không mồ chôn

                                      Những thi thể khô gầy đang mòn mỏi
 
         Có điều sau bao nhiêu cay đắng , sau bao nhiêu chết chóc , oan ức , không mồ chôn hay những thi thể mòn mỏi theo thời gian không còn chỉ biết than khóc , nỗi đau đã biến thành lòng căm thù sâu sắc . Dưới ánh sáng của Đảng , họ có cách nhìn mới hơn , tin tưởng hơn , lạc quan hơn và hi vọng hơn :
 
                                     Ta bước tới chỉ một đường cách mạng
                                      Vững lòng tin sẽ nắm chắc thành công
                                      Như những con tàu giữa biển mênh mông
                                      Còn xa đất vẫn tin ngày cập bến
          Đó chính là niềm tin vào sức mạnh của Đảng  , vào sức mạnh của dân tộc - một niềm tin tất thắng ! Trong khổ đau , ta vẫn thấy ánh lên niềm tin sáng ngời . Chính trong niềm tin ấy , mùa xuân thiên nhiên hiện lên thật diệu kì giữa bao chết chóc đau thương :
                                      Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới
   
                                   Bạn đời ơi vui chút với trời hồng
                                      Hết lạnh rồi gió Bấc với mưa dông
                                      Đây nắng tới chim ca lanh lảnh
 
                                     Thì vui chút cho hồn thêm nhựa mạnh
                                      Gân thêm săn và máu hận thêm hồng
          Ở trong nhà tù , thơ Tố Hữu dường như vẫn cảm nhận được một nhịp đời say sưa , những bầy ong đời đang say mê hút mật dâng hương .
                                      Tôi mơ hồ nghe tất cả bên ngoài

                                      Đang ríu rít giữa một trời rộng rãi
                                      Đang hút mật giữa đời say hoa trái

                                      Hương tự do thơm ngát cả ngàn ngày
 
         Nói là “mơ hồ” nhưng tất cả hiện lên rõ ràng mồn một . Đó là một chuỗi hình ảnh tươi vui ,sung sức . Cái tươi vui , sung sức của nỗi lòng ấp ủ cuộc sống tự do ngoài tù ngục . Có được cảm nhận ấy rõ ràng là nhờ ánh sáng , niềm tin của Đảng gửi gắm , trao tặng .
          Một điều đáng nói , bên cạnh những cảm nhận , những ước vọng tươi vui khi có ánh sáng của Đảng , các thi nhân vẫn không quên những thực tại đau lòng , chết chóc , đổ máu . Để rồi từ đó kêu gọi mọi người hãy khắc cốt ghi tâm những nỗi niềm chua xót ấy .
                                      Hỡi những con khôn của giống nòi
                                      Đã từng đau tự thuở trong nôi
                                      Đã từng thấy mẹ lăn trong máu
                                      Lệ đã chua cay ngấm nụ cười
          Nhớ những điều ấy là để nỗi hận thù nhen nhóm :
                                      Nuôi đi em cho đến lớn đến già
                                      Mầm hận ấy trong lòng xương ống máu

                                      Để thêm nóng mai kia hồn chiến đấu
                                      Mà hôm nay anh đã nhóm trong lòng
          Nhen nhóm những hận thù là để một mai kia sức chiến đấu để giành cuộc sống độc lập tự do nóng  lên , muôn người sẵn sàng đoàn kết lại chặt đứt xiềng gông .
 
                                     Hỡi giặc Pháp 80 năm tội ác
                                      Giết ta đi lũ khốn giết ta đi
                                      Máu ta thấm vào muôn lòng rên xiết
                                      Bay sẽ thấy cả Việt Nam đoàn kết
                                      Đứng phắt lên giết sạch cả loài bay
                                      Đứng phắt lên chặt đứt  xích xiềng này
 
         Rõ ràng , một điều đặc biệt rất dễ nhìn thấy và cảm nhận được đó là : sau khi Đảng thành lập , dẫu chưa thoát khỏi cảnh chết chóc , đau thương , ly biệt song niềm tin hy vọng vào cuộc sống mới , sự đổi đời đã dần dần đi sâu vào tim óc , máu thịt của mỗi người dân. Đáng chú ý hơn là lúc Hồ Chủ tịch trở về nước , năm 1941 , sự kiện này đã được Tố Hữu khắc họa rất thiêng liêng và cảm động :
   
                                   Ôi sáng xuân này , xuân 41
                                      Trắng rừng biên giới nở hoa mơ

                                      Bác về im lặng con chim hót
 
                                     Thánh thót bờ lau vui ngẩn ngơ
  
        Thiên nhiên mọi vật chào đón Bác,muôn người thấp thỏm đợi chờ . Hơn 30 năm xa cách Tổ Quốc , với những bước đi không mệt mỏi , Người trở về . Ánh sáng niềm tin trở về . Cách mạng Việt nam đã bước vào giai đoạn mới . Thế rồi  thật xót xa , Nguyễn Ái Quốc lại bị giam cầm tại nhà tù của bọn Tưởng Giới Thạch . Thế nhưng , dù bị giam cầm nhưng tinh thần , ý chí của Người vẫn vững vàng , vẫn lạc quan , tin tưởng vào con đường mình đã chọn .
                                      Thân thể ở trong lao
                                      Tinh thần ở ngoài lao
                                      Muốn nên sự nghiệp lớn
                                      Tinh thần càng phải cao
          Vì thế , mặc dù bị giải đi , bị giam cầm nhiều nơi , cuộc sống vật chất , tinh thần thiếu thốn  trăm bề  nhưng Người vẫn :
                                      Kiên trì và nhẫn nại
                                      Không chịu lùi một phân
                                      Vật chất tuy đau khổ

                                      Không nao núng tinh thần
          Viết về những nỗi đau xiềng xích mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trải qua , lời thơ Tố Hữu bùi ngùi xúc động :
                                      Lại thương nỗi đọa đày thân Bác

                                      Mười bốn trăng tê tái gông cùm
                                      Ôi chân yếu mắt mờ tóc bạc
 
                                     Mà thơ bay cánh hạc ung dung
          Mười bốn trăng ấy là mười bốn tháng giam cầm nghiệt ngã  đã khiến cho Bác răng rụng , tóc bạc , mắt mờ , gầy đen . Chí có điều ý chí và lời thơ của Người vẫn vút lên trong trẻo , ung dung , thanh thản như cánh hạc tung bay ngạo nghễ trên trời cao . Chính từ ý chí ấy , khí phách ấy , tinh thần của Người đã kết tinh thành sức mạnh , ý chí của dân tộc , của muôn người . Có Đảng , có Bác Hồ , hồn thơ Tố Hữu đã cất lên  với niềm tin
ởng trào dâng mãnh liệt :
                                      Hỡi những người bạn vui lên đi Ất Dậu
                                      Sẽ là năm khởi nghĩa thành công

                                      Trời hôm nay dẫu xám ngắt mùa đông
                                      Ai cản được màu xuân xanh tươi sáng
                                      Ai cản được những đoàn chim quyết thắng
                                      Sắp về đây tắm nắng xuân hồng
     Niềm lạc quan vô bờ này của nhà thơ cũng là niềm lạc quan chung của dân tộc , của đất nước .
 

HOẠT CẢNH 2: Cách mạng Tháng Tám thành công - Niềm vui của khối đoàn kết công, nông, binh, trí thức





          Tháng 8-1945 cuộc tổng khởi nghĩa thành công . Màu xuân xanh và ánh nắng xuân kia không còn nằm trong tâm tưởng , ước mơ nữa mà là hiện thực . Từ đây , xuân trở nên sung sức và kiều diễm vô cùng . Trong niềm vui sướng tột cùng ấy , mọi người đều cảm thấy rạo rực , hạnh phúc trào dâng :
                                       Ta hét huyên thuyên , ta chạy khắp nhà
                                      Ai dám cấm ta say , say thần thánh ?
                                      Ngực lép bốn nghìn năm trưa nay cơn gió lạnh
                                      Thổi phồng lên tim bỗng hóa mặt trời.
          Đó là niềm vui hạnh phúc đầu tiên được hưởng cuộc sống độc lập tự do , khi xiềng xích nô lệ bị đập tan ,
bẻ gãy . Rõ ràng đất nước đang từng bước khởi sắc . Sắc xuân , hương xuân đã ngập tràn khắp  nơi .

                                   
       Thế rồi ngày 19 tháng 12 năm 1946 , Thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta . Thế là cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ .Ngay sau đó , Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kêu gọi nhân dân cả nước : “Chúng ta muốn hòa bình , chúng ta đã nhân nhượng . Nhưng chúng ta càng nhân nhượng , Thực dân Pháp càng lấn tới . Vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa . Không ! Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước , nhất định không chịu làm nô lệ .”

          Ngày 22 tháng 12 năm 1946 , Trung ương Đảng ra chỉ thị toàn dân kháng chiến . Nghe theo lời kêu gỏi của Đảng , của Bác Hồ kính yêu , cả nước hừng hực khí thế lên đường ra trận . Từ bà Bầm , bà Bủ đến chú bé Lượm rồi đến anh vệ quốc quân , ai ai cũng một lòng đi theo kháng chiến . Một đất nước , một dân tộc với khí phách hiên ngang lẫm liệt :
 
                                     Ta đứng dậy mãnh liệt đường hoàng
                                      Như Thạch Sanh khí phách hiên ngang.
          Đất nước Việt nam ,đất nước của những người anh hùng ! Một đất nước mà :
                                      Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt
                                      Mỗi con sông đều muốn hóa Bạch Đằng  

          Cả nước không khuất phục , yêu hòa bình nhưng cũng không sợ chiến tranh . Giặc đánh ta , ta quyết đánh :
                                      Giặc đã đánh thì ta quyết đánh
                                      Thà hy sinh tất cả không nao

                                      Lời Bác gọi nửa đêm vang lệnh
                                      Hãy xông lên chiến sĩ đồng bào
          Và tất cả muôn nơi đã đáp lời kêu gọi của Bác :
  
                                    Cả nước đáp một lời quyết thắng
  
                                    Phố phường giăng chiến lũy vươn cao
  
                                    Xóm thôn dựng pháo đài đứng thẳng
                                      Tre thành công người hóa anh hào
          Náo nức ra trận ,đường hành quân có Bác đi theo.Hơn lúc nào hết , giờ đây Đảng , Bác là nhựa sống
của dân tộc :
                                      Ta có Bác dẫn đường lên trước
                                      Bác cùng ta mỗi bước gian lao
                                      Vui sao buổi hành quân nắng lửa
                                      Bỗng gặp Người lưng ngựa đèo cao
          Bác thực sự đã trở thành linh hồn chung của mọi người . Bác là vị cha già của cả dân tộc Việt Nam :
                                      Bác Hồ cha của chúng con
   
                                   Hồn của muôn hồn
                                      Cho con được ôm hôn má Bác
 
                                     Hôn chòm râu mát rượi hòa bình
          Bác còn là biểu tượng của niềm tin yêu , hy vọng . Bác đem  đến cho mọi người sự thanh thản , bình yên :
   
                                   Bác Hồ đó là lòng ta yên tĩnh
                                      Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao
                                      Giọng của Người không phải sấm trên cao
                                      Thấm từng tiếng ấm vào lòng đất nước
                                      Con nghe Bác tưởng nghe lời non nước
                                      Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau

          Đến cả âm thanh tiếng nói của Người cũng trở nên thiêng liêng , ấm áp vô cùng . Lời của Người hòa lẫn với lời của non nước . Người không chỉ là vị cha già của dân tộc mà còn là bác , là anh :
                                      Người là cha là bác là anh
                                      Quả tim lớn lọc trăm dòng máu đỏ
                                      Người ngồi đó với cây chì đỏ
                                      Vạch đường đi từng bước từng giờ
          Vì thế , lời Đảng là lời Bác :
                                      Bác bảo đi là đi
                                      Bác bảo thắng là thắng

                                      Việt Nam có Bác Hồ
   
                                   Thế giới có Xít-ta-lin
 
                                     Việt Nam phải tự do
 
                                     Thế giới phải hòa bình
  
        Lời thơ chắc khỏe , rắn rỏi đã khẳng định những điều như một tất yếu vĩnh hằng . Đó chính là niềm tin của dân tộc hướng về Bác , là sức sống của dân tộc , của đất nước . Rõ ràng như thế , chắc chắn như thế là do Bác Hồ hội đủ tinh hoa của dân tộc và hơn thế , bên cạnh Bác là Đảng Cộng sản vinh quang :
                                      Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt
                                      Đảng ta đây xương sắt da đồng
 
         Đảng ta thật tinh tường , thật vững vàng ! Tổ chức Đảng thực sự trở thành rường cột của đất nước . Chính vì thế , Đảng - Bác Hồ đã  lèo lái con thuyền cách mạng cập bến vinh quang .
 
HOẠT CẢNH 3 : Cảnh tướng Đờ-cát xin hàng và bộ đội ta giải đi , cờ Tổ quốc tung bay trên nóc hầm




Thật bồi hồi , xúc động và tự hào biết bao khi đọc lại những vần thơ ca ngợi chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ :
                                      Đêm gió nam lồng lộng
                                      Ngồi trên chõng tre êm
                                      Bố kể chuyện Điện Biên
                                      Bộ đội mình chiến thắng
                                      Lũ Tây bị bắt sống

                                      Ta giải đi từng đoàn
                                      Tướng Đờ-cát xin hàng
                                      Bốt đồn đều san phẳng
                                      Cờ quyết chiến quyết thắng
                                      Tung bay trên nóc hầm
                                      Chiều mùng bảy tháng năm
                                      Một chiều hè lịch sử .


   
     
          Chiến thắng lịch sử Điện Biên phủ vang dội , chấn    động địa cầu đã làm cho kẻ thù phải kinh hoàng , cả thế giới phải cảm phục . Nước Việt Nam trở thành điểm sáng của công luận quốc tế . Chiến thắng Điện Biên Pbủ thực sự trở thành mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc . Đó chính là “thiên sử vàng” của dân tộc ta :
                                      Chín năm làm một Điện Biên
                             Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng
          Ta hãy nghe âm thanh của một thời kì lịch sử sôi động qua bài thơ “ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên” của nhà thơ Tố Hữu , con chim đầu đàn của văn học cách mạng Việt Nam .


( NGÂM THƠ :  Hoan hô chiến sĩ Điện Biên … )
                                                    


Thế nhưng  Việt Nam , xứ sở mà cả nhân loại vẫn coi là hòn ngọc viễn đông luôn là miếng mồi ngon của nhiều thế lực kẻ thù . Đất nước bị chia cắt hai miền , miền Bắc tiến hành công cuộc XD CNXH , miền Nam tiếp tục đấu tranh giành độc lập tự do . Đó là 2 nhiệm vụ trọng yếu của cả dân tộc . Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định : “ Miền nam , máu của máu Việt nam , thịt của thịt Việt Nam . Sông có thể cạn , núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.” . Bởi lẽ ấy nên miền Bắc đã trở thành  hậu phương vững chắc cho miền Nam .
          Hơi thở của cuộc sống mới sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ đang dần dần bừng lên trên miền Bắc . Bởi lẽ :
                                      Xưa là rừng núi là đêm
                             Giờ thêm sông biển lại thêm ban ngày
                                      Ta đi trên trái đất này
                             Dang tay bè bạn vui vầy bốn phương
          Rõ ràng có được độc lập tự do là có tất cả . Sông biển trở nên thênh thang . Tình cảm bạn bè bốn phương trở nên gần gũi , thắm thiết , cảm phục . Sức sống mới có được là nhờ Đảng , nhờ Bác Hồ kính yêu , nhờ lớp lớp anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để mảnh đất này đâm chồi nảy lộc , nở hoa , kết trái rồi ngọt ngào dâng hương . Cảm nhận về sự đổi thay kì diệu ấy , Tố hữu đã viết :
 
                                     Tôi chạy trên miền Bắc
 
                                     Hớn hở giữa mùa xuân
                                      Rạo rực muôn màu sắc
                                      Náo nức muôn bàn chân
          Đặc biệt những bước đột phá , phát triển vượt bậc đã được tác giả ghi nhận thật rõ :
                                      Vui sướng thay miền Bắc của ta ơi
 
                                     Cuộc sống tưng bừng đổi sắc thay da
                                      Ta nghe rõ mỗi giờ mỗi phút
                                      Cả nước ta tiến lên vùn vụt
                                      Như cỗ xe trăm mã lực khổng lồ
                                      Mà bàn tay thần diệu bác Hồ

                                      Cầm chắc lái bay trên đường vạn dặm
          Vâng , có sự thành công nào , có sự đổi thay nào lại thiếu công ơn Đảng , Bác? Niềm vui của cuộc sống từng giờ , từng phút được ấp ủ , nhen nhóm . Đến cả tâm hồn nhạy cảm , tinh tế của thi nhân cũng chẳng rõ tự bao giờ nó âm ỉ , mạnh mẽ , nó có từ tất cả các nguồn mạch trong  lòng đất .
                                      Vui cứ đến ngày mỗi ngày nho nhỏ
   
                                   Như từng cây cờ đỏ mọc trên đồi
                                      Vui cứ đến tự bao giờ chẳng rõ
                                      Như suối ngầm trong đất chảy trăm nơi
          Trong lúc đó , ở miền Nam kẻ thù đang gieo bao tang tóc đau thương . Luật 10.59 với những cỗ máy chém khổng lồ lạnh lùng lê khắp miền Nam . Không chỉ có thế , chúng còn tìm mọi cách để đầu độc nhân dân , đầu độc các chiến sĩ cách mạng . Chủ trương của chúng là :  thà giết nhầm còn hơn bỏ sót . Có những cái chết thật thảm khốc :
                                      Đồng bào ơi anh chị em ơi
                                      Hỡi lương tâm tất cả loài người
                                      Hãy nghe tiếng của nghìn người bị giết
                                      Không sống nữa nhưng không chịu chết
                                      Nghìn hồn oan bay khắp nhân gian
                                      Thù muôn đời muôn kiếp không tan

          Đúng là muôn kiếp không thể tan được mối thù này bởi nó đau đớn quá , rùng rợn quá , giã man quá !
                                      Chúng tôi chết chết quay lăn lóc
                                      Đứt ruột đứt gan nắm cơm thuốc độc
                                      Chết mà chưa giết được lũ đê hèn
                                      Trái tim hồng chết uất máu bầm đen
          Sự tàn bạo đó không chỉ do bàn tay của anh em họ Ngô mà còn có cả bàn tay bọn chó Mỹ :

                                      Thuốc độc đó trong tay bầy chó Mỹ
                                      Những độc lập quốc gia nhân vị
                                      Những đô-la và những súng gươm

                                      Miền nam ơi thuốc độc giấu trong cơm
          Biến chết chóc đau thương thành hành động , cả nước cùng nhất tề đứng lên.         Từ già chí trẻ , từ trai chí gái , từ nhân dân miền ngược đến nhân dân miền xuôi , đâu đâu cũng xuất hiện những tấm gương yêu nước tuyệt vời :
  
                                    Như Cửu Long mênh mông sóng nước
                                      Như Trường Sơn sừng sững rừng cây
Họ đã mang cái tên của những người đã khuất
                                      Bốn ngàn năm một dân tộc anh hùng
          Miền Bắc , hậu phương vững chắc của tiền tuyến , luôn hừng hực khí thế :
                                      Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
                                      Mà lòng phơi phới dậy tương lai
          Thế hệ con cháu tiếp bước thế hệ cha anh cùng nhau hành quân ra tuyến lửa:

                                      Lớp cha trước , lớp con sau
                             Cũng thành đồng chí chung câu quân hành
          Không những chung câu quân hành mà họ còn có một mục đích thiêng liêng cao cả hơn : Diệt Mỹ để giành lại độc lập tự do . Chúng ta phải diệt Mỹ bởi lẽ “ Còn thằng Mỹ thì không ai có hạnh phúc nổi cả”. Cho nên , đánh Mỹ trở thành nhiệm vụ chung của mọi người “ giặc đến nhà , đàn bà cũng đánh” . Và chúng ta đánh Mỹ với tinh thần của chị Út Tịch “ Đánh , đánh , còn cái lai quần cũng đánh”. Đánh Mỹ là để có độc lập tự do . Điều đặc biệt trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc thiêng liêng này , đất nước ta có Đảng , có Bác Hồ kính yêu .
                                      Thời đại lớn cho ta đôi cánh
                                      Không gì hơn độc lập tự do
                                      Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
                                       Có Đảng ta đây có Bác Hồ
  
        Trong mọi gian nan , niềm vui , chiến công đều có Đảng , có Bác Hồ kính yêu . Hơn bao giờ hết , dân tộc ta ý thức được giá trị của độc lập tự do . Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định : “ Không có gì  quý hơn độc lập tự do” . Lời nói ấy đã trở thành chân lý của mọi thời đại . Vì chân lý ấy , thời đại đã sớm sinh ra một thế hệ anh hùng . Đó chính là mẹ Tơm , mẹ Suốt , chị út Tịch , chị Trần Thị Lý , đó là anh Nguyễn Văn Trỗi , Nguyễn Viết Xuân … Lớp lớp anh hùng này đã làm rạng rỡ cả dân tộc. Điều đáng chú ý là trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước , khắp mọi miền Tổ Quốc đều hừng hực khí thế thi đua , thi đua đánh giặc Mỹ , thi đua sản xuất giỏi . Chính ở thời đại này , hình tượng của người chiến sĩ giải phóng quân đã trở thành hình tượng trung tâm tiêu biểu cho phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc . Họ chính là những chàng trai chân đất hiền lành , chân thật nhưng rất đỗi bất khuất , hiên ngang . Ta hãy nghe lời thơ ca ngợi về các anh trong “ Bài ca xuân 68”của Tố Hữu .
 
(NGÂM THƠ :  Bài ca xuân 68 “Hoan hô anh giải phóng quân …”)
 
          Chính khát vọng độc lập tự do đã thôi thúc những đoàn quân khẩn trương tiến về Sài Gòn . Bởi Sài Gòn là trung tâm hang ổ , là phòng tuyến kiên cố cuối cùng của Mỹ -Ngụy .

 
HÁT,MÚA : TIẾN VỀ SÀI GÒN  )






      
          Ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử , cả dân tộc ta hoàn toàn thống nhất . Toàn dân ta đánh cho Mỹ cút , đánh cho Ngụy nhào . Chiêu bài dùng người Việt trị người Việt của quân Mỹ đã tan thành mây khói . Non sông
gấm vóc của Tổ Quốc ta đã thu về một mối . Mùa xuân lịch sử ấy đã in sâu vào kí ức của bao người .




( MÚA  : MÙA XUÂN TRÊN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH )
 
Trong khúc ca khải hoàn của Tổ Quốc , Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của cả dân tộc . Người đã đi xa nhưng niềm tin của Người hãy còn đó , tình yêu dành cho Người hãy còn đó , tấm lòng và lý tưởng của Người hãy cón đó …nguyên vẹn , thủy chung . Lẵng hoa này chính là tấm lòng thành của lớp lớp con cháu hôm nay kính dâng lên Người , Bác ơi !
 

( DÂNG LẴNG HOA LÊN BÁC)
 
                             Xin Người ngon giấc mộng say
                       Non nước thống nhất cờ bay rực trời
                             Chúng con xin khắc lời Người
                        Bắt tay đoàn kết hát lời chung vui
Hôm nay , mùa xuân thiên nhiên , mùa xuân đất nước đã về trên khắp mọi nhà . Trong bài ca về mùa xuân thiêng liêng ấy vẫn có bóng hình Bác hòa lẫn , chung vui . Xin cảm ơn Đảng , cảm ơn Người , cảm ơn các bà mẹ Việt Nam anh hùng đã sinh ra những người con anh hùng . Nhờ đó mà cuộc đời hôm nay đẹp như gấm hoa , nhờ đó mà những nỗi niềm khao khát đã trở thành hiện thực . Nhờ đó mà cuộc sống hôm nay được hồi sinh :
                             Khao khát trăm năm mãi đợi chờ
                             Hôm nay vui đến ngỡ trong mơ
                             Một trời êm ả xanh không tưởng
                             Mặt đất bừng lên giấc trẻ thơ
Hạnh phúc , niềm vui là hiện thực mà ta cứ ngỡ như trong mơ . Bởi bao nhiêu máu xương mà dân tộc ta đổ xuống để có hôm nay mặt đất bình yên , bầu trời xanh thăm thẳm đến không tưởng . Trong niềm hạnh phúc vô biên ấy , chúng ta trân trọng cảm ơn Người , cảm ơn Đảng CSVN quang vinh đã đem đến cho ta cuộc sống tự do , hạnh phúc này .
                             Lòng ta ơn Đảng đời đời
                       Người xuôi đôi mắt một lời song song
                             Ngàn năm xưa nước non hồng
                       Còn đây ơn Đảng nối dòng dài lâu
                             Ngàn năm non nước mai sau
                        Đời đời ơn Đảng càng sâu càng nồng
Nhờ có Đảng , có Bác mà đất nước ta , dân tộc ta  mới có được mùa xuân tươi đẹp hôm nay . Trong hiện tại và mãi mãi cho đến mai sau ánh sáng của Đảng sẽ mãi mãi làm cho ta “ sáng mắt sáng lòng” .Vì lẽ đó , trong ngày vui hôm nay , chúng  ta hãy cùng cất cao  tiếng hát ngợi ca về Đảng CSVN , ngợi ca Bác Hồ kính yêu và ngợi ca đất nước Việt Nam tươi đẹp của chúng ta .
 

VĂN NGHỆ  : MỪNG ĐẢNG , MỪNG XUÂN (Bài hát " Xuân ơi xuân, xuân đã về" )
 
                ( Cuối cùng kết thúc buổi ngoại khóa : Thả bóng bay , chim bồ câu trắng và toàn trường cùng hát vang bài : Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng )
 
                                                                   Liên Nghĩa tháng 1/2013
                                                                         Tổ văn thực hiện

Tổng số điểm của bài viết là: 40 trong 9 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn